20.6.17

[Bẻ cong] PN 4

phiên ngoại 4

Trung thu đặc biệt—— chân tướng của hằng nga

Hà Nại hoảng hốt nhìn thấy một người, tuy không thể nhìn thấy rõ dung mạo người nọ, nhưng cậu biết đó là Hậu Nghệ.

Hậu Nghệ mỗi ngày đều mang theo cung tên vào rừng, không đến khuya thì tuyệt không trở về, thật ra hắn đủ ăn đủ mặc, chỉ là không muốn ở nhà mà thôi. Nghe nói vợ hắn là hằng nga tiên tử cực kì xinh đẹp, nhưng không hiểu tại sao hắn lại sợ hãi tránh né như tránh sài lang hổ báo.

Mãi đến một ngày, hằng nga ăn hết tất cả linh dược, bỗng nhiên bay lên trời, bay đến tận cung trăng. Hậu Nghệ sướng muốn phát điên, nắm lấy cung tên chạy như bay ra ngoài, nhất định phải săn thật nhiều thú về ăn mừng!

18.6.17

[Bẻ cong] 63


Chương 63:

"Mẹ! Đồ rác rưởi!" Tôn Hối phẫn nộ đến cực điểm, anh dùng tốc độ sét đánh đấm vào mặt Trần Hổ một quyền.

Trần Hổ vừa vặn bị khống chế, bị trúng một đấm này, không chỉ có máu mũi giàn giụa, nước mắt cũng vì đau mà chảy ra, "Nha... Mũi của tao... Mũi của tao gãy mất, nha nha nha..."

Nức nở nức nở, Trần Hổ thực sự khóc lên.

Ngoài dự liệu của bọn họ, Tôn Hối đấm xong cú này đột nhiên nhảy dựng xông ra ngoài.

"Bắt lấy nó cho ta!" người tức giận hạ lệnh là Trần lão đầu.

Tôn Hối vừa mới đi tới cửa, còn chưa kịp bước ra ngoài đã bị kéo trở về, điện thoại di động bởi vì động tác giãy dụa của anh mà rớt xuống.

"Lão già đáng chết, ông muốn thế nào? !" Tôn Hối tức giận nói.

Trần lão đầu sắc mặt tái xanh, uy nghiêm nói: "Cậu cho rằng ta sẽ để cậu sống sót đi ra sao?"

"Hừ, ông muốn tôi đến xem bệnh tôi đến xem cho ông, ông muốn tôi diễn kịch tôi cũng diễn." Tôn Hối không vui nói, "Ông đã đáp ứng không làm hại tới bạn bè và người nhà của tôi."

"Đúng, ta đáp ứng cậu. Nhưng thứ nhất, bạn của cậu là do Tiểu Hổ gây ra, ta thực sự không làm hại họ" Trần lão đầu giảo hoạt cãi lại, "Thứ hai, ta cũng chưa từng đảm bảo an toàn của cậu."

Tôn Hối bị giữ lại gắt gao, anh vẫn không cam lòng, mà lúc này một khẩu súng nhỏ để ngay thái dương của anh.

"A, đúng là cha nào còn nấy." Tôn Hối nói, mắt quan sát bốn phía, tuy trong lòng như lửa đốt, nhưng lại cố gắng tỉnh táo để an ủi mình, Hà Nại nhất định sẽ không sao, sẽ không sao...

"Cậu không cần trào phúng." Trần lão đầu phất tay với người bên cạnh, trợ lý lập tức từ trong ngăn kéo lấy ra một túi thật dày đưa cho ông ta, Trần lão đầu đem nó ném xuống đất, rải rác đều là bệnh án, mà tên bệnh nhân ghi rõ ràng là Trần Hổ. (bệnh án: là hồ sơ lưu giữ thông tin về quá trình khám chữa bệnh của khách hàng tại bệnh viện và được lưu tại viện)

Trần lão đầu mạnh mẽ trừng Tôn Hối một cái: "Đây là do cậu gửi cho ta đi? Lần đầu nhận được, ta còn tưởng đó là hậu quả do nó bị thương. Nhưng sau khi ta phái người mua được một bác sĩ bên cạnh nó, mới biết nó bị người ta phẫu thuật buộc garô (thắt ống dẫn tinh), hơn nữa hoàn toàn không có khả năng hồi phục."

Tôn Hối nghe xong, một mặt hiểu rõ, nhưng chuyện này anh biết rồi. Mà Trần lão đầu cho rằng anh không lên tiếng chính là chấp nhận.

"Ta đã tra được lúc đầu là cậu làm Tiểu Hổ bị thương, cũng dễ dàng đoán được những chuyện sau này đều do cậu làm ra! Tiểu Hổ vốn cũng không đúng, nhưng nếu cậu cúi đầu nhận sai vì thương tổn Tiểu Hổ, chúng ta cũng có thể thương lượng." Trần lão đầu bỗng nhiên chuyển đề tài, "Nhưng cậu lại tâm địa độc ác, lại nghĩ ra trò đó. Thậm chí còn thành công khơi dậy nội chiến của gia tộc ta, bây giờ cục diện thế này, cậu có phải nên có cảm giác thành công không?"

Tôn Hối vẫn im lặng, loại âm thầm thừa nhận này làm Trần lão đầu thêm tức giận. Nhưng mà trên thực tế, Tôn Hối căn bản không nghe lọt Trần lão đầu đang nói cái gì, anh liên tục nhìn chằm chằm vào điện thoại di động, điện thoại đang ở chế độ nghe, nhưng anh vẫn không nghe thấy bất kì âm thanh gì, anh hiện tại chỉ khát vọng Tô Học hét với anh là Hà Nại không sao, cho dù giây tiếp theo bị đập chết cũng cam lòng.

"Bác sĩ Tôn, cậu từng nghe câu, sớm hay muộn cũng phải trả chưa." Trần lão đầu trừng mắt, cả giận nói: "Tiểu Hổ bị hại ở bệnh viện Trạm thị, không ngờ cậu vẫn tiếp tục ở đó làm việc. Cậu còn tìm người tập kích ta, lại giả mù sa mưa đi cứu ta, cũng không nghĩ tới sẽ có kết thúc như vậy đi? Cậu nghĩ là thiên y vô phùng sao (nhằm ám chỉ những việc hoàn mỹ, không lộ chút dấu vết), nhưng lại là bọ ngựa bắt ve chim sẻ đứng đằng sau, hiện tại đến lúc cậu dùng mạng mình để trả lại rồi!"

"Nhà ông một tên không có não còn chưa tính, ngay cả nguyên gia đình cũng không có não!" Tôn Hối rốt cục nghe không nổi nữa, buồn bực quát: "Ông cái gì cũng tra được? Vậy ông có biết lúc con trai ngoan của ông bị buộc garô, tôi còn phải nằm ở một bệnh viện khác, bởi vì bụng tôi bị hắn chọc cho một cái lỗ lớn! Mà lúc ông thu được mấy cái bệnh án kia, tôi còn đang ở thành phố khác, làm sao từ bệnh viện Trạm thị gửi cho ông? ! Còn về phần tôi tập kích ông, tôi tự dưng đi chọc vào một cái gia đình không não làm gì? Ai tập kích ông, tôi đoán là do ‘chú Lưu’ nói với ông đi? Đến nước này, ông cảm thấy lời nói đó tin được bao nhiêu phần? Rốt cục ai làm, ông hỏi 'A Hổ' của ông thì sẽ biết."

Tôn Hối nói, trên thực tế là anh có thể đoán được là ai gửi mấy cái bệnh án kia.

"A Hổ?"

Lúc này có mấy người đang vây quanh xử lý vết thương cho hắn, Trần Hổ còn đang hùng hổ oán giận, bỗng nhiên bị điểm tên, sắc mặt lập tức trắng bệch, "Ba, ba... Ngài, ngài, ngài đừng nghe nó nói bậy a, nha nha..."

Một câu nói mang sức thuyết phục cũng không có, lại đi giả vờ khóc, chẳng khác gì là thừa nhận.

Tôn Hối hừ lạnh, Trần Hổ, hừ, ngay cả một còn mèo nhỏ cũng không bằng.

Trần lão đầu híp mắt, cũng không muốn trước mặt người ngoài làm hắn mất mặt: "Đồ vô dụng, câm miệng cho ta!"

Trần Hổ vừa nghe lập tức ngậm miệng, không dám lên tiếng, trong lòng thấp thỏm không yên. Nếu như cha hắn tin tưởng những gì Tôn Hối nói chỉ là gây xích mích, vậy thì hắn vẫn còn đường sống, nhưng bây giờ nhìn bộ dáng tức giận của cha, hắn nhất định cũng gặp nguy hiểm a...

"Tôn Hối, cậu thật sự không muốn sống sao, dám động thủ trên đầu thái tuế, gây xích mích ly gián!"

"A, Trần lão đầu, tôi chỉ đem y nguyên những gì ông nói trả lại cho ông thôi." Tôn Hối bỗng nhiên cười rộ lên, "Sớm muốn gì cũng phải trả."

Kỳ thực lúc Tôn Hối nói lời này trong lòng cũng rất khó chịu, sớm biết sẽ để Hà Nại rơi vào nguy hiểm, anh cần gì phải duy trì cuộc sống yên tĩnh chờ tin tức của Trần lão đầu, ngay lúc đầu thẳng thắn nói rõ thân phận, cho dù sau này có gặp phiền phức, tốt xấu gì anh và Hà Nại cũng có phòng bị.

"Mày!" Trần lão đầu tức giận vỗ một cái thật mạnh, nhưng xung quanh đều là chăn gối mềm mại, bao nhiêu sức lực cũng không phát tiết được, càng làm cho ông ta tức giận hơn, "Bắn chết nó cho ta! ! !"

Một tiếng súng vang lên, ngã xuống lại là Trần Hổ, hắn ôm bụng, không tin được nhìn máu tràn ra. Tôn Hối vì chuyện lúc trước, không chỉ học kĩ năng đánh nhau, còn nghiên cứu kỹ thuật chạy trốn. Huyệt vị của con người rất đa năng, kết hợp với điểm ấy, chỉ cần nắm bắt thời cơ, Tôn Hối có thể dễ dàng thoát được. Có điều người bắn súng bị anh va một cái, hoảng hốt bắn trúng Trần Hổ.

"A Hổ, A Hổ! Nhanh, mau đưa tới bệnh viện! !" Trần lão đầu đột nhiên cuống lên, dù sao Trần Hổ vẫn là con trai ông ta. Trần lão đầu vừa nói, chợt thấy Tôn Hối nhặt điện thoại chạy ra cửa, liền chỉ vào Tôn Hối la lên: "Giết nó! Giết nó! !"

Xung quanh nhất thời hỗn loạn, một đám người cấp cứu cho Trần Hổ, trợ lý gọi điện xuống dưới lầu nhưng không ai tiếp, chú Lưu tránh được mấy người kia nhào đến trước mặt Trần Hổ, Trần lão đầu điên cuồng ra lệnh, còn có Âu Dương thư kí bị dọa ngồi bệch dưới đất. Mà Tôn Hối căn bản không quan tâm đằng sau xảy ra chuyện gì, anh chỉ muốn biết tình huống của Hà Nại, anh hét vào điện thoại: "Hà Nại đâu? Em ấy thế nào rồi? Con mẹ nó cậu mau nói một câu a!"

"Mau bắn chết nó cho ta! !" Trần lão đầu vẫn còn kêu.

Bỗng nhiên cửa bị phá ra từ bên ngoài, một đám người tràn vào, một âm thanh khí thế rống lên: "Ai dám đụng đến người của tôi! ! Không muốn lăn lộn trên đời nữa? !"

Toàn hiện trường bỗng nhiên im lặng, chỉ còn tiếng rên rỉ của Trần Hổ. Trần lão đầu nhìn người vừa đến, cơ hồ là bị dọa muốn lăn xuống giường, đây không phải là Tô gia tiểu thiếu gia sao, không phải nói y và Tô lão đại đều đi I-ta-li rồi sao? Tại sao lại ở chỗ này! Tôn Hối này là người của Tô tiểu thiếu gia? ! Không lẽ đây là bác sĩ của Tô gia? ! Chả trách từ đầu Tôn Hối đã không sợ mình, thậm chí còn làm càn trước mặt mình. Trần lão đầu đổ mồ hôi lạnh, xong đời, nhìn tư thế của Tô tiểu thiếu gia, Tôn Hối này là người mình không nên đắc tội.

Trần lão đầu vẫn còn đang king ngạc, Tôn Hối nhìn trái nhìn phải không thấy Hà Nại, gấp đến độ vọt tới trước mặt Tô Học, lắc vai y quát: "Hà Nại đâu? ! Không phải bảo cậu đi tìm Hà Nại à! !"

"Vâng, vâng a, " Tô Học bị Tôn Hối rống đến lỗ tai ù ù, "Tôi theo tín hiệu đi đến đây đó. Nhưng vừa nghe tình hình của cậu qua cái điện thoại con này, tôi liền vội vàng dẫn người lên đây."

"Thiếu gia, tín hiệu cho thấy, Hà tiên sinh nhất định vẫn còn ở đây." Đoàn người phía sau tay cầm bản đồ định vị vội vàng nói.

Trần lão đầu bận bịu xuống giường, bộ dáng đáng thương nói: "Tô tiểu thiếu gia, bác sĩ Tôn, vạn phần xin lỗi, ta..."

"Lão già đáng chết, Hà Nại đâu!" Tôn Hối gấp đến độ hai mắt đỏ như máu, một mặt muốn giết người.

Trần lão đầu đột nhiên rụt cổ lại, Tôn Hối khí thế hừng hực thật là đáng sợ, ông ta suy yếu đáp: "Ta, ta không biết..."

"Gặp quỷ!" Tôn Hối đẩy mọi người ra nhéo Trần Hổ, "Hà Nại đâu? !"

"Đau! Mày, mày nhẹ chút, ba ba, cứu con a! !" Trần Hổ đau đến vừa khóc vừa kêu.

"Nói mau! !"

"Tao cũng không biết a, nha nha nha..."

"Tô tiểu thiếu gia, Tiểu Hổ bị thương, cầu cậu để ta đưa nó đến bệnh viện!" Trần lão đầu cũng gấp đến mức muốn quỳ xuống.

Tôn Hối còn đang ép hỏi Trần Hổ, Tô Học nhìn Trần Hổ một chút, lạnh lùng nói: "Chẳng qua là bắn vào bụng, các người đã cầm máu rồi, lâu chút nữa cũng sẽ không chết."

"Tô..."

Tô Học lười nghe Trần lão đầu phí lời, xoay lại sắp xếp một nhóm người lập tức đi tìm Hà Nại. Trần Hổ đối với việc Hà Nại có mặt ở đây một chút cũng không biết, Tôn Hối hỏi nửa ngày cũng không có kết quả, tức giận đem hắn quăng lại xuống đất, quay người muốn chạy ra ngoài.

Tô Học ngăn anh lại, nói: "Cậu đừng loạn a, Hà Nại nhất định sẽ không sao, tôi đã phái người đi tìm, chỗ này toàn bộ đều là người của tôi, tuyệt đối sẽ không sao."

"Cậu nói Hà Nại có thể hay không... Có thể hay không..." Tôn Hối bỗng nhiên không nói được, anh đấm một quyền trên cửa, đều là tại mình, Hà Nại mới gặp chuyện như vậy. Nếu như lúc đầu mình không đi trêu Hà Nại, em ấy có thể sẽ trải qua những ngày thật bình thường, hảo hảo sống tiếp... Hà Nại, Hà Nại...

Tôn Hối cúi đầu, một tay che mắt, trong lòng chưa bao giờ nghĩ ở nơi này kêu tên Hà Nại, nhưng cuối cùng không ức chế được đẩy Tô Học, chạy đến trước cửa sổ rống: "Hà Nại! ! !"

Cây cối phảng phất đều bị lay động, gió thổi vù vù, trong sân đâu đâu cũng là người của Tôn Học, nhưng không ai có tin tức tốt.



Ngay lúc này, một âm thanh vô lực vang lên: "Em ở đây..."

17.6.17

[Mục lục] Học sinh trung học 32 tuổi

Học Sinh Trung Học 32 Tuổi




Tác Gỉa : Vĩnh Viễn Đích HE

Thể loại: Hoan hỉ oan gia, hiện đại, trọng sinh

Độ dài: 9 chương

Bản edit: Hoàn

Edit + Beta : Gia Bối Bối Bối (Gia Gia)

Đây là bản dịch chui và cũng là công sức của mình, nên đừng mang ra khỏi nhà nhé!!

Mục Lục

[32 tuổi] 9

Chương cuối

Cuối tuần, tôi cùng Hoa Thông Phi ăn mặc chỉnh tề, tôi có chút khẩn trương theo sát phía sau Hoa Thông Phi đến nơi tổ chức họp lớp, .



Mười lăm năm sau có thể gặp lại một đám bạn học cấp ba, ngẫm lại liền cảm thấy khó mà tin nổi.



Lý Viễn Đào sẽ đến chứ?” Tôi bỗng nhiên có chút sợ sệt, nếu như cậu ta không tới thì làm sao bây giờ?

[32 tuổi] 8

Chương 8:

Tôi ngồi trên xe, Hoa Thông Phi lái xe, điện thoại di động của tôi vang lên, trên đó hiển thị một từ ‘Mẹ’. Tôi có chút hiếu kỳ không biết là “Mẹ chồng” hay là mẹ ruột.



Alo.” Tôi nhận điện thoại, Hoa Thông Phi quay đầu tò mò nhìn.



Này, tiểu tử thúi, mẹ và ba con đang trên đường về, con có ở nhà không a?” Tiếng nói quen thuộc này làm cho cả người tôi run rẩy run một cái.



Mẹ!”

[32 tuổi]

Chương 7:

Buổi tối, khi tan việc, tôi cùng Hoa Thông Phi đi siêu thị, hắn đẩy xe, còn tôi thì đem những món mình thích để vào trong xe đẩy. Mỗi thứ tôi bỏ vào, Hoa Thông Phi đều sẽ cầm lên xem thử.

Cậu đang nhìn cái gì?” Lấy xong đồ vật, tôi quay qua nhìn hắn, rồi lại nhìn món đồ trên tay của hắn.

Hắn một bên nghiên cứu một bên trả lời: “Anh xem chất lượng thành phần có đảm bảo hay không.”

Tôi vừa định hỏi, xem thành phần làm gì, chẳng lẽ là sợ tôi béo phì? Vừa nghĩ tới đây thì hắn đã đem bao nhiêu đồ ăn vặt của tôi đặt lại trên kệ.

[32 tuổi] 6

  Chương 6:

Tôi quan sát dưới lớp một chút, mấy chục con mắt chớp chớp nhìn chằm chằm tôi, tôi không thể không ho nhẹ một tiếng che giấu đi sự căng thẳng của mình.



Thầy Phùng, thương thế của thầy đã tốt lên chưa?” Một nữ sinh đáng yêu lên tiếng.



Nghe có người hỏi thăm mình, tôi vẫn là rất cao hứng, lập tức trả lời: “Không sao cả, cám ơn em quan tâm.”



Thầy cảm ơn bạn ấy làm gì , chúng em cũng đều rất quan tâm đến thầy.” Một nam sinh trêu trọc tôi, mà nữ sinh trước đó vừa mới hỏi thăm, khuôn mặt đã đỏ bừng lên.


[32 tuổi] 5

Chương 5:

Không phải ban nãy cậu mới vừa hỏi tôi rồi sao?” Tôi nói ra nghi vấn của mình.



Y hơi nhíu mày, trả lời tôi: “Có sao? Không có, tôi vừa mới vào đây mà… A! Có phải hay không cậu gặp em trai của tôi, Bác Văn ?”



Em trai?”


[32 tuổi] 4

Chương 4:

Cậu thật là ghê tởm, sao lại phun hết cơm nước ra đầy bàn như vậy chứ.” Tôi đứng ở cửa phòng bếp nhìn hắn rửa chén, vừa nghĩ tới mấy món ăn ngon kia bị hắn phá hỏng, tôi liền cảm thấy khó chịu.

Còn không phải là tại em làm hại!” Hắn dùng sức mà chà sát cái dĩa, móng tay vì dùng lực nên biến thành màu trắng .

Mắc mớ gì đến tôi?”

Nếu không phải tại em hỏi cái vấn đề kì quái kia , thì anh làm sao có thể làm ra chuyện mất mặt như vậy được.” Hắn lau khô tay , đi về phía tôi.

Tôi thấy vậy liền quay đầy trở lại phòng khách: ” ‘Nhặt xà phòng’ cái từ này bộ rất kỳ quái sao?”

[32 tuổi] 3

Chương 3:

Đây là ảnh tốt nghiệp cấp ba.” Hoa Thông Phi một tay dùng khăn đắp vào một bên mặt bị đánh xưng, một tay lật album cho tôi xem.

A? Lúc này tóc cậu không còn nhuộm vàng nữa sao?” Tôi nhìn màu tóc của Hoa Thông Phi trong ảnh đã trở lại bình thường nên quay qua hỏi hắn.

Còn không phải tại em nói tóc anh nhìn như một đống shit hay sao?.” Hoa Thông Phi mặt buồn nôn trả lời.

Lúc đó cậu nghe lời tôi như vậy ư?” Tôi hoài nghi.

Em là bạn trai anh mà.” Hắn bộ mặt ‘đây chuyện đương nhiên’ trả lời tôi.

Tôi nhìn vào hình, rồi quay qua nhìn hắn, thở dài: “Tôi thực sự không nghĩ ra tại sao tôi lại kết giao với cậu chứ, có phải cậu làm chuyện xấu gì với tôi mà không thể cho người ta biết được, nên tôi mới đồng ý với cậu đúng không, hả??”

Cái gì chứ, lúc đó anh mà làm chuyện xấu với em, em không đem anh đi giết rồi cho cẩu ăn mới là lạ. Ây, anh cũng có ý định làm chuyện xấu với em nha, nhưng mà anh khẳng định đó chỉ là trong tưởng tượng thôi.” Hắn ngoan ngoãn giải thích.

Còn lâu tôi mới tin cậu.” Tôi chỉ vào một nữ sinh trong hình nói, “Đây là Tiểu Mi đi? Tôi đến bây giờ vẫn còn đang thầm mến cô ấy, ai, làm sao có khả năng làm bạn trai cậu được.” Nhìn cô gái trong hình có đôi mắt to tròn, đôi môi hơi nhếch lên cũng làm cho tim tôi xoa xuyến a.

Cái gì, em nói cái gì?” Hoa Thông Phi nổi giận đùng đùng lớn tiếng nói, “Tại sao em chưa từng nói với anh là em từng thích cô ta hả! Chẳng trách cô ta lại theo chúng ta vào cùng một trường đại học! Em thành thật nói cho anh biết, em bởi vì cô ta mới thi vào trường đại học kia, đúng hay không ?”

“…” Bị hắn đoán trúng rồi, tôi hạ mắt liếc trái liếc phải nói, “A, ờ, đây là Lý Viễn Đào bạn thân của tôi đúng không? Ai nha, đúng là không thay đổi chút nào mà!”

Em đừng có lảng sang chuyện khác! Bị tôi nói trúng rồi đi? Được lắm! Cùng anh kết giao cư nhiên còn nghĩ tới cô ta! Thì ra em phản bội anh !” Hắn trừng tôi, “Còn có, em nghĩ muốn lảng sang chuyện khác sao? Đừng có mơ. Nếu như thực sự xuyên từ 15 năm trước đến, như vậy thì lúc tốt nghiệp chỉ cách có 1 tháng thôi. Lý Viễn Đào làm sao có khả năng sẽ thay đổi a!”

“… Ai nha cậu nhầm rồi, tuy rằng tôi muốn cùng một trường đại học với Tiểu Mi, thế nhưng đó cũng là mục tiêu của tôi mà.” Tôi ấp úng trả lời, phất phất tay , “Cậu sao lại tính toán chi li như thế, đó không phải là mẫu người tôi thích nha.”

Thấy hắn còn muốn phản bác, tôi lập tức cầm lấy album, chỉ vào một bức ảnh khác hỏi: “Tấm hình này nhìn rất lạ.”

Lực chú ý của hắn bị chuyển sang tấm hình kia , trừng tôi một cái, nhưng vẫn là có ý tha cho tôi lần này.

Đây là ảnh tốt nghiệp đại học, tuy rằng trong hình chỉ chụp tử hông trở lên, nhưng lúc này chúng ta đang nắm tay đấy, thấy không?.” Tâm tình hắn rốt cục cũng tốt lên, “Em xem, tuy nhìn khá mờ nhưng có thể phát hiện ra chúng ta đang mặc áo lót đôi.”

Tôi đem mình cùng hắn quan sát tỉ mỉ một chút, quả nhiên so với năm cấp ba đã già hơn nhiều, còn so với bây giờ thì trẻ trung hơn a.

Kỳ quái, tại sao lớp chúng ta chỉ có ba nữ sinh? Như vậy chẳng phải quá ít hay sao? Hơn nữa tướng mạo lại… Tôi thật không nhớ tại sao ta lại kết giao với cậu nhỉ…”

Cái gì chứ, em kết giao với anh bởi vì em yêu anh chứ còn gì nữa. Lại nói, chúng ta học ở ban vật lí, có ba nữ sinh là đã nhiều lắm rồi. Có rất nhiều anh em ước ao được như lớp chúng ta đấy.” Hắn nói cái cái câu ‘bởi vì em yêu anh’, khuôn mặt không có chút biến sắc , nhưng còn khi tôi nghe thì muốn bao nhiêu kì quái thì có bấy nhiêu a.

Tôi phát hiện hắn đang đến gần mình, tôi không nhịn được liền nhích qua bên cạnh: “Nếu tôi học vật lý, vậy tại sao tôi lại là thầy giáo dạy tiếng Tây Ban Nha?”

Em có tới hai cái chứng chỉ. Em vốn thông minh mà, việc này đối với em chỉ như con thỏ ăn cà rốt thôi , bất quá em bởi vì phải học tới hai thứ nên không ít lần thất hứa với anh, bây giờ suy nghĩ lại thật là đáng tiếc quá mà.” Hắn chống cằm, ngón tay trượt lên trượt xuống khuôn mặt của tôi trong bức ảnh, “Thật hoài niệm cái khoảng thời gian ngây ngô kia.”

Tôi bị động tác của hắn làm cho buồn nôn, lấy tay hắn ra khỏi bức hình, hắn có chút tức giận mà nhìn về phía tôi, tôi liền mở miệng giải thích: “Cậu gây trở ngại đến việc khôi phục kí ức của tôi.”

Hắn trừng tôi nửa ngày, không nói một câu.

Đây là lúc nào vậy?” Tôi chỉ vào một tấm ảnh chỉ có tôi và hắn chụp chung.

Hắn liếc mắt nhìn, lộ ra bộ mặt đắc ý: “Khà khà, đây có thể coi là tấm hình chúng ta chụp lúc đi tuần trăng mật nha, là em chấp nhận lời cầu hôn của anh, chúng ta đi chơi vào dịp hè a.”

Cầu hôn?” Tôi hơi kinh ngạc, lúc tôi mới tỉnh dậy, hắn nói mình là chồng tôi, tôi còn tưởng hắn nói đùa, không nghĩ tới chúng tôi đã thật sự kết hôn, “15 năm sau đồng tính luyến ái cũng có thể kết hôn rồi sao? Xã hội phát triển nhanh quá đi . Trong ấn tượng của tôi, lúc trước đồng tính luyến ái còn bị coi là biến thái nữa đấy.”

Hắn có chút mất tự nhiên gãi đầu một cái, sau đó mới nói: “Cái này…. nói là kết hôn, nhưng kỳ thực là hai bên gia đình chúng ta cùng bạn bè tụ họp lại ăn một bữa cơm mà thôi, không có giấy đăng kí kết hôn, cũng không có nghi thức làm lễ, lại càng không có pháp luật chứng nhận.”

Cho nên, cái này cũng được gọi là ảnh cưới?” Tôi chỉ vào một tấm ảnh, trong đó hai chúng ta đều đang mặc bộ lễ phục giống nhau.

Hắn gật đầu: “Không sai.”

Như vậy, bây giờ tôi muốn ly hôn cũng rất dễ dàng đi?”

Em dám!”

“…” Tôi nghĩ tôi không có biện pháp nói không a. Nhìn mặt hắn như muốn nói “Nếu cậu dám, tôi sẽ đem cậu giết rồi cùng chết chung với cậu”,cho dù tôi thực sự muốn ly hôn, tôi cũng không dám nói ra khỏi miệng.

Thế nào? Có phải em đã nhớ được gì rồi không?” Chờ tôi đem album xem hết, mặt hắn đầy mong đợi nhìn tôi.

Tôi lắc đầu một cái: “Hoàn toàn không có ấn tượng. Bất quá tôi lại nhớ được bài toán lúc trước tôi tìm không ra cách giải, hiện ta đã tìm ra rồi .”

Hắn mặt chôn xuống lòng bàn tay, hít một hơi nói: “Bây giờ là lúc nào a, em có thể chú ý đến vấn đề chính được hay không hả? !”

Đối với một học sinh đang luyện thi đại học, tìm ra cách để giải bài toán mới là vấn đề quan trọng!”

“…” Hắn ngẩng đầu lên, bất đắc dĩ thở dài, “Làm sao bây giờ, ngày mai sẽ phải đi làm lại, bộ dạng em như vậy, anh biết ăn nói thế nào với hiệu trưởng đây.”

Ăn ngay nói thật đi.” Tôi nghĩ kế cho hắn.

Nói em là xuyên từ quá khứ đến đây ?”

Ây… Lúc này cậu còn thành thật như thế làm gì chứ, tên đần này? ! Đương nhiên là nói tôi mất trí nhớ rồi!”

Cho nên, cuối cùng em là mất trí nhớ hay là xuyên qua a, cái nào mới là thật đây?”

“… Tuy rằng thực sự là xuyên qua, thế nhưng nếu như cậu dùng cái lí do này, người ta sẽ nghĩ cậu bị điên đó!!”

Xem ra em còn có chút biết điều, nhưng mà xuyên qua đúng là chuyện không thể tin được a.” Hắn thở dài.

Cái này…” Tôi có chút không được tự nhiên giải thích với hắn, “Có một số việc, cậu trải qua thì cậu mới tin được. Cậu đừng trách tôi, khi tôi tỉnh lại phát hiện mình già đi 15 tuổi, tất nhiên là sẽ có chút oán giận a.”

Được rồi.” Hắn đứng lên, “Em đói bụng rồi phải không? Muốn ăn cái gì? Anh làm cho em.”

Buổi sáng ăn điểm tâm, tôi phát hiện tay nghề của hắn tương đối tốt, vừa nghe hắn muốn làm cơm, tôi lập tức không kiêng nể mà đọc tên mấy món yêu thích.

Hắn ngẩn người, có chút bất đắc lắc đầu dĩ: “Cho nên nói, bất kể là 15 năm trước hay là 15 năm sau, khẩu vị của em vẫn không thay đổi chút nào”.

Hắn đi làm cơm, sợ tôi buồn chán, nên đem máy vi tính mở ra chỉ tôi cách lên mạng. Tôi nhấn lên một cái biểu tượng trên màn hình máy tính, được gọi là weibo, trang mạng hiện ra liền tự động đăng nhập .

Đang xem cái gì vậy?” Hắn đi tới bên cạnh tôi, nhìn tôi lên mạng.

Tôi quay đầu hỏi hắn: “Đây là cái gì, cái gì mà ‘Người gian không biến mất, ‘Hỉ đại lan truyền’, đây là tân thành ngữ sao? Còn có này nữa ‘Muốn cùng thổ hào làm bằng hữu’, tôi nhớ trước đây thổ hào là loại người vô đạo đức, không phải là đối tượng tốt, bây giờ bộ thay đổi hết rồi sao? Lẽ nào bọn họ cũng là ‘Đồng phạm’ với thổ hào sao?”

“… Một lời khó nói hết được, mấy cái này không quan trọng, em không cần để ý đến nó.” Hắn đem tôi kéo dậy, “Cơm làm xong rồi, em đi rửa tay trước đi.”

Ngồi ở trước bàn ăn, trên bàn toàn món tôi thích, tôi không khỏi thỏa mãn mà thở dài.

Hoa Thông Phi nhìn thấy bộ dáng này của tôi, cười khẽ: “Em a, đồ ham ăn.”

Cái gì mà đồ hăm ăn chứ, không nên dùng khó từ nghe như vậy để nói tôi!” Tôi bất mãn phản kháng, “Nghe cứ như đang mắng tôi là đồ ngu xuẩn vậy.”

Ai, không nghĩ tới hai ta sẽ có một ngày như vậy…” Hoa Thông Phi thở dài một hơi.

Đây cũng là tân thành ngữ trên internet  sao? Mấy cái này cậu đều lười giải thích cùng tôi, có phải là cậu đã chán ghét tôi rồi không?” Kỳ thực về vấn tôi có yêu hắn hay không , tôi thực sự không quan tâm đến việc đó, chẳng qua là tôi cảm thấy nếu như hắn mất hứng với tôi cho tôi ra rìa như thế, vậy thì tôi sẽ sống như thế nào khi xuyên đến cái khoảng thời gian ‘15 năm sau’ này đây?

Anh làm sao mất hứng với em được a” Hắn lập tức sốt ruột giải thích, tựa hồ sợ tôi hiểu lầm hắn, “Chỉ là anh cảm thấy mấy từ đó thật sự không quan trọng, nhưng nếu em muốn biết, anh sẽ giải thích rõ từng cái với em.”

Tôi vung tay, gắp món ăn yêu thích bỏ vào trong miệng , vừa nhai vừa nói: “Cũng không phải là đặc biệt muốn biết, nói cho cùng thì ăn cơm vẫn là quan trọng hơn.”

Hắn thu hồi biểu tình khẩn trương, bắt đầu ăn. Ăn được một nửa thì tôi bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề: “Trước giờ tôi chưa từng thấy cái từ đó, hồi nãy cũng không để ý gì nhiều, bây giờ nghĩ lại, ta thực sự không hiểu được. Cậu giải thích cho tôi nghe đi”

Là từ nào?” Hắn không chút nào để ý vừa ăn vừa hỏi.

‘Nhặt xà phòng’ nghĩa là gì?”


Phốc… Khụ khụ khụ khụ khụ khụ! ! !”

[32 tuổi] 2

Chương 2:

Tôi cảm thấy nhất định là mình đang nằm mơ.” Tôi ngồi trong xe nhìn ra bên ngoài .

Anh hi vọng mình mới là người đang nằm mơ…” Hoa Thông Phi nghiêm túc lái xe nói tiếp.

Không nghĩ tới 15 năm sau tôi sẽ có bộ dáng này.” Tôi nhìn cảnh quan bên ngoài có chút quen thuộc, rõ ràng một ngày trước còn chưa có phồn hoa như thế này.

Hoa Thông Phi không nói gì, chỉ chuyên tâm lái xe.